Chuyện ngoại tình: Kế sách cao tay của bà vợ tiến sĩ

Mai đăng lúc: 10:24 22/07/2019
Ngay sau khi trở về nước, Hằng lập tức được em họ tâu cáo đủ thứ chuyện của chồng ở nhà. Tuy nhiên, cô không phải là loại người nông nổi. Nghe xong, Hằng chỉ nhếch mép cười, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Thấy Lâm dắt xe ra cổng cơ quan, có vẻ lảng tránh mình, Đào gọi giật giọng:

                – Anh Lâm, đứng lại em bảo!

                Lâm ngoái cổ nhìn Đào vẻ ngượng ngập:

                – Để khi khác nhá! Anh đang có việc vội!

                Nhưng Đào đã áp sát, đặt một tay lên ghi đông xe, nhìn thẳng vào mặt Lâm:

                – Em nói để anh biết, anh có thể là một thằng Thúc Sinh hèn hạ thì may ra còn thông cảm được nhưng nếu anh định giở trò Sở Khanh trở mặt như trở bàn tay thì không xong đâu! Nhìn vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi của Lâm, Đào dằn từng tiếng – Tôi cho phép anh làm Thúc Sinh nhưng làm Sở Khanh thì không được, hiểu chưa?

                Mặt Lâm tái đi:

                – Thực ra thì cô muốn gì?

                – Muốn anh đèo tôi ra bến xe buýt!

                Lâm cũng dằn từng tiếng:

                – Tôi đã nói là tôi… đang bận!

                Nói xong Lâm khẽ nhích tay ga, chiếc xe từ từ lăn bánh. Đào đứng sững người nhìn theo uất ức…

                Cách đây hơn một năm cũng ở chỗ này, kẻ thường xuyên đứng đợi không phải là Đào mà là Lâm. Hàng ngày, anh ta đón Đào ở bến xe buýt chở đến đây rồi tan sở, lại chở Đào từ đây ra bến xe buýt. Nếu hôm nào Đào nói là cô ở nhà có một mình là Lâm lại chở về tận nhà. Dọc đường, có khi họ còn tạt vào “nhà nghỉ” một lúc. Chính Đào cũng không hiểu mình đã bắt đầu phản bội chồng từ khi nào?

                Năm ba mươi tuổi, Đào mới lấy chồng. Nghĩa – một người đàn ông hơn Đào 7 tuổi, hiền lành, chất phác. Lần đầu tiên dẫn Nghĩa về giới thiệu với gia đình, bố Đào đã nói nhỏ với con: “Thằng này tướng mạo tầm thường, người đàn ông như thế khó có tương lai”. Đào không dám cãi bố nhưng nghĩ bụng: “Ba mươi cái lá vàng rơi rồi, vớ được thằng chồng hiền lành tử tế là phúc, lại còn kén người có tương lai nữa thì có mà chết già”. Nhưng bố cũng chỉ nói riêng với con gái thế thôi, chứ không ngăn cản gì và ít lâu sau đám cưới được tổ chức.                

Thế rồi, vợ chồng Đào ra ở riêng và sinh được đứa con gái kháu khỉnh làm cho căn nhà đơn sơ của họ đầy ắp tiếng cười. Ai chẳng bảo đó là một gia đình hạnh phúc? Nghĩa yêu vợ với một tình yêu khao khát như tuổi học trò. Có lần anh phải đi dạy một lớp tại chức ở tỉnh ngoài độ nửa tháng. Thế mà khi được trở về Hà Nội, xe bị tắc trên cầu Chương Dương cách nhà đến chục cây số, trong khi mọi người ngồi trên xe chờ đợi thì Nghĩa nhảy xuống len lỏi chạy bộ về cho nhanh. Đào thấy chồng hớt hải chạy về, ngơ ngác hỏi: “Làm sao anh phải thân làm tội đời thế?”. Nghĩa cười thật thà: “Xa nhà nửa tháng mà nhiều đêm nhớ vợ, nhớ con không ngủ được. Ngồi trên xe sốt ruột quá, chạy bộ về cho nó nhanh!”. Ai cũng cho là Đào gặp may, lấy được anh chồng yêu vợ đến thế là cùng.

                Chỉ riêng Đào cảm thấy đáng lẽ mình phải được hạnh phúc hơn. Lẽ nào người ta lấy chồng, đẻ con, ngày ngày đi làm về, ăn cơm rồi lên giường đi ngủ thế là hết, mai lại đi làm? Sống bên cạnh chồng, nhiều lúc cô vẫn thấy thiếu một cái gì đó, muốn đi ra khỏi nhà, gặp người nào đó lý thú hơn. Giá có môt người đàn ông có thể chuyện trò, chia sẻ, trí tuệ hiểu biết hơn mình, một tâm hồn lãng mạn yêu thích văn thơ chẳng hạn. Nhưng tất cả chỉ là mơ ước!

                Cho đến một hôm ra về, Đào đeo cái túi xách đi lững thững ra bến xe buýt như mọi ngày. Bỗng cô giật mình ngoảnh lại khi nghe tiếng gọi:

                – Đào ra bến xe à? Lên đây anh đèo đi!

                 Ngay lần đầu tiên đi nhờ xe máy của Lâm – thầy giáo của con gái , dọc đường họ vào tiệm giải khát ngồi gần hai tiếng đồng hồ, Đào đã nhận ra, người đàn ông mà mình mơ ước đây rồi. Hai người nói về đủ thứ chuyện trên đời, chuyện gì cũng tâm đầu ý hợp. Có những cuốn sách  Đào đã đọc nhưng chỉ thấy hay một phần, bây giờ nghe Lâm phân tích, Đào cảm thấy hay mười phần. Ôi, những nhân vật trong truyện sao mà giống mình thế? Họ cũng khao khát, cũng khổ sở và cuối cùng mới tìm thấy “nửa kia” của họ. Anh Lâm ơi, sao đến tận bây giờ mình mới gặp nhau?

                Từ hôm đó những cuộc đi đưa về đón diễn ra hàng ngày. Không phải chồng Đào không biết. Ở cái cơ quan chỉ độ trăm người này có chuyện gì giấu được. Người ta còn thêm mắm thêm muối vào cho nó hấp dẫn hơn. Nghĩa đã có lần góp ý với vợ nhưng Đào nổi cáu:

                – Anh tin em hay tin mồm thiên hạ? Người ta là người đàng hoàng, có bằng tiến sĩ hẳn hoi, sắp tới em sẽ nhờ anh ấy kèm thêm tiếng Anh cho cái Nhung nhà mình. Anh đừng có giở trò ghen tuông kiểu nhà quê ra buồn cười lắm, không hay ho gì đâu!

                Có hôm bất chợt Nghĩa về đến nhà thấy vợ với ông thầy dạy con mình khép cửa ngồi sát vào nhau trong phòng khách, trong khi con gái chưa về. Anh khó chịu lắm nhưng vì giữ phép lịch sự nên cũng phải chào hỏi cho qua chuyện. Đã thế, Đào còn giữ Lâm ở lại ăn cơm vì vợ Lâm đang đi học ở nước ngoài. “Hai đứa nó tự nấu tự ăn được rồi, có ai đợi cơm đâu mà anh phải về?”. Thế là Lâm cũng ngồi lại chén chú chén anh với vợ chồng Đào. Những lúc như thế Đào rất vui, chỉ có Nghĩa tuy cũng cười nói đấy nhưng thỉnh thoảng lại đần mặt ra như phỗng đực. Là đàn ông, Nghĩa lạ gì cái máu ham của lạ. Nhất là vợ mình cứ mặc cái áo hai dây hở cả mảng ngực trắng nõn nà thế kia mà vợ hắn ta lại đi vắng hàng năm nay thì thằng đàn ông nào nó nhịn được? Nhưng Nghĩa biết tính Đào, góp ý với cô ấy mà không có bằng chứng xác thực thì chẳng những bị Đào cãi bay mà còn mắng cho dại mặt. Cho nên Nghĩa tự nhủ, phải bắt được quả tang mới hết cãi.

Từ khi gặp Lâm cô luôn cho rằng đây mới chính là nửa kia của đời mình

                Giữa lúc đó thì Hằng, vợ Lâm tốt nghiệp và trở về nước. Ngay lập tức cô em ruột của Hằng đã sốt sắng đến chơi chắc thế nào chẳng to nhỏ với chị? Nhưng Hằng không phải là loại người nông nổi. Cô nghĩ chồng mình là đàn ông khỏe mạnh đang độ tuổi sung sức mà mình để chồng ở nhà chăm nom hai đứa con nhỏ cho vợ đi học nước ngoài hàng mấy năm như thế đã là người chồng quá tốt rồi. Còn chuyện trăng hoa thì đàn ông mấy ai chả có. Đến vợ kè kè ở bên còn khó tránh khỏi huống chi là vợ đi vắng hàng năm? Khối người còn rước gái về nhà làm loạn lên chứ chồng mình chỉ “ăn vụng” ở đâu đâu không làm hư con thế là được. Cho nên nghe cô em ruột nói xong Hằng chỉ nhếch mép cười coi như không có chuyện gì xảy ra. Buổi tối ăn uống vui vẻ xong, khách khứa ra về hết, con cái đã ngủ cả, chỉ còn hai vợ chồng ngồi bên nhau sau bao ngày xa cách, Hằng mới ôn tồn hỏi chuyện:

                – Trong thời gian em đi vắng, ở nhà anh có vất vả lắm không?

                Thấy cô em vợ sang từ lúc sáng cứ quấn lấy chị thì thầm to nhỏ, Lâm biết  thế nào nó cũng “tâu” hết mọi chuyện rồi nên đang nơm nớp lo vợ hỏi cung thì bất ngờ Hằng lại cầm lấy bàn tay chồng:

                – Cũng chỉ vì muốn tương xứng với anh mà em phải đi học, không làm tròn được chức năng người vợ, người mẹ. Điều lo nhất ở nhà là em sợ hai thằng con dễ bị hư nhưng em rất mừng là anh đã làm tròn trách nhiệm người cha, kèm cặp con học hành chu đáo. Em không nhìn đời bằng con mắt cầu toàn, những gì thiên hạ đàm tiếu em bỏ ngoài tai, chỉ cần anh còn yêu em là được.

                Thấy chồng có vẻ ngượng ngùng nhìn đi hướng khác, Hằng đặt hai tay lên vai chồng xoay người anh lại:

                 – Anh nhìn thẳng vào mắt em đây này. Em nói thế được chưa?

                Lâm đỏ mặt không dám nhìn vào mặt vợ. Anh ta định gỡ tay vợ ra khỏi vai mình nhưng Hằng đã ôm lấy cổ chồng:

                – Nhưng bây giờ em đã trở về đây, con cái đã lớn, anh nên cư xử thế nào cho con nó tôn trọng, thiên hạ khỏi chê cười. Em hứa sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa nếu anh biết dừng lại. Hoặc nếu anh thấy chán em, muốn thay đổi cuộc sống này thì anh cứ nói thẳng ra, em không giữ!

                Lúc đầu, Lâm còn thanh minh loanh quanh nhưng sau thấy vợ đã biết khá rõ mọi việc, Lâm nhìn thẳng vào mắt vợ:

                – Từ nay anh sẽ xứng đáng với lòng tin của em. Được chưa ?

                – Anh hứa đi!                            

                – Anh hứa!

                – Không nói. Hứa bằng nụ hôn cơ!

                Đêm ấy có lẽ vợ chồng Hằng còn mặn nồng hơn cả đêm tân hôn. Nhưng Lâm không ngờ anh càng cố tình né tránh nhân tình bao nhiêu, thì Đào lại càng thúc ép anh phải sang nhà dạy con cô bấy nhiêu. Trước những tin nhắn dồn dập, một hôm Lâm đành phải ghé vào nhà người tình cũ nói cho rõ. Anh hy vọng là Đào hiểu hoàn cảnh của mình không thể có cách nào khác được. Vả lại giờ đây, Lâm mới nhìn rõ bản chất của Đào – một con người thực ra chỉ yêu có chính mình. Càng đáo để, Đào càng bộc lộ rõ hơn. Ngồi trước mặt Đào, anh đang lựa lời nói sao cho cô ấy hiểu thì bỗng Đào chồm lên:

                – Anh đừng nói nữa! Càng nói càng lộ cái bộ mặt Sở Khanh của anh ra. Em đã hiến dâng cho anh hết cả, anh quên hết rồi sao? Tại sao anh đến đây mà còn xách cái túi gì thế này? Anh nói dối con sư tử Hà Đông nhà anh là đi mua gì đó rồi ghé vào đây chứ gì? Tôi không ngờ anh hèn hạ thế. Thôi anh đi về đi. Tôi không có hứng nhìn mặt anh nữa.

                Lâm định kéo Đào ngồi xuống:

                 – Em bình tĩnh nghe anh nói đã nào!

                Đào đứng bật dậy:

                – Thôi chẳng còn gì phải nói nữa. Anh đi đi. Đi … đi!

                Vừa nói như quát, Đào vừa lồng lên, mặt tái nhợt đẩy Lâm ra cửa. Cô không ngờ hai người vừa xô đẩy nhau ra đến bậc cửa thì nhận ra Nghĩa đã đứng ở đó từ lúc nào. Chắc anh ta đã nghe thấy tất cả. Bất giác cả ba người sượng sùng nhìn nhau. Mắt Đào hoa lên. Cô vốn có bệnh tim. Thấy mình quay cuồng sắp ngã cô chới với giơ tay ra phía trước. Hai người đàn ông đứng đờ ra, người nọ tưởng người kia đỡ, thành thử Đào đổ sập xuống, đập trán vào bậc cửa, ngã lăn ra bất tỉnh.

Trịnh Trung Hòa (Wikilady tổng hợp)

Khóa học bạn có thể quan tâm

Bạn có thể quan tâm