Cuộc lưu lạc của cậu bé 11 tuổi sau trận chiến chốn công đường

Mai đăng lúc: 15:14 04/07/2019
Nói xong, mẹ như một người điên, cúi xuống giật vội chiếc giày cao gót ở chân, dang tay đập thẳng vào đầu bố. Vị quan toà cũng sững người vì bất ngờ. Bố đứng im không nhúc nhích. Nghĩa thấy rất rõ một giọt máu đỏ rơi xuống vạt áo sơ-mi của bố.

Bước qua cửa số 3 để ra máy bay, Nghĩa vẫn ngoái đầu nhìn lại. Thiên hạ bao nhiêu kẻ ở người đi chia tay nhau lưu luyến, ánh mắt Nghĩa chỉ dõi tìm hình bóng thân thương của mẹ mà chẳng thấy đâu. Nghĩa thầm nghĩ, sau chuyến đi này không biết bao giờ mới có thể gặp lại mẹ.                   

Chỉ sau hai tiếng đồng hồ, máy bay đã đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, cậu bé Hà Nội 11 tuổi vừa chạy theo bố vừa nhìn, thấy cái gì cũng lạ. Cậu hỏi luôn miệng, hết câu này đến câu khác. Bố không hề khó chịu khi phải trả lời quá nhiều câu hỏi như những lần bố con đi chơi ở Hà Nội. Bởi vì, hôm nay bố rất vui. Khuôn mặt ông rạng rỡ hẳn lên! Mái tóc nghệ sĩ bồng bềnh. Hai bên má và dưới cái cằm đầy đặn của bố là một màu xanh nhạt mờ mờ, vết tích hàm râu quai nón mới cạo.

Bố xếp hành lý lên chiếc xe đẩy ra cửa nhà ga. Trên vai ông đeo một cái cặp to và mỏng, bên trong kẹp mấy bức tranh mới vẽ. Nghĩa bất giác nhận ra bố mình rất đẹp, trông bố mới nghệ sĩ làm sao! Nghĩa vừa lăng xăng chạy theo bố vừa thấy trong lòng xốn xang một niềm tự hào.

Nghĩa hiểu vì sao hôm nay bố vui. Vì từ hôm nay bố thoát khỏi mẹ, người mà bố gọi là “kẻ phản bội”. Bố cũng không bao giờ còn phải trở về căn hộ đơn sơ ở Hà Nội mà bố gọi là “địa ngục trần gian”.

Có cái gì nhói lên trong tim Nghĩa. Bởi “kẻ phản bội” ấy chính là mẹ cậu và cái “địa ngục trần gian” ấy là nơi cậu bé đã sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Và mới chỉ trước hôm hai bố con đi, mẹ còn cẩn thận gói ghém từ tuýp kem đánh răng đến bàn chải, mấy cái lọ con đựng các thứ thuốc mà Nghĩa hay dùng. Khi mẹ cúi xuống nắn nót ghi tên từng loại thuốc vào những mảnh giấy nhỏ để dán vào mỗi lọ, Nghĩa nhận ra những giọt nước mắt ướt nhoè nét chữ…

Mâu thuẫn gia đình bắt nguồn từ những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống

           Hai bố con đang đi trên sân ga, bỗng một tiếng reo mừng rỡ cắt ngang dòng hồi tưởng của Nghĩa:

  • Em đây cơ mà!
  • Liên!

           Bố cũng reo lên, vội vàng đẩy xe về phía tiếng gọi. Hai người ôm nhau mừng rỡ. Nghĩa thẫn thờ nhìn người đàn bà trẻ hơn mẹ đến cả chục tuổi đang áp đầu vào vai bố, hai mắt đỏ hoe có lẽ vì quá xúc động. Một lát sau bố như bừng tỉnh sực nhớ ra quay lại nói dịu dàng:

  • Nghĩa lại đây, chào … cô đi con !

Người đàn bà rời bố ra cúi xuống nhìn vào mặt Nghĩa vẻ thân thiện:

  • Trời con trai xinh quá, giống bố như đúc.

           Nghĩa mấp máy môi lí nhí:

  • Cháu chào … cô ạ!

          Cô Liên vẫy một chiếc taxi. Trong dòng người nườm nượp, chiếc xe chở bố con Nghĩa và cô Liên chạy lướt êm ru, nghe rõ tiếng cười sang sảng của bố mà ở Hà Nội, hiếm khi Nghĩa thấy bố vui như thế.

Xe đỗ trước một khu chung cư cao tầng. Căn hộ ở đây khá rộng. Nghĩa ở một phòng, bố với cô Liên ở một phòng. Hàng ngày bố mải miết vẽ tranh, còn cô Liên đem đi bán hoặc dẫn khách về mua.

Có hôm được nhiều tiền cả nhà đi ăn hàng. Bố vừa ân cần gắp cho cô Liên vừa gắp cho Nghĩa. Bố bảo: “Ăn đi, món này ngon lắm, ngoài Hà Nội không có đâu con ạ!”.

Bố biết đâu rằng chính câu nói đó làm Nghĩa không thể nào nuốt được. Hai tiếng “Hà Nội” gợi lên trong trái tim thơ bé hình ảnh mẹ. Giờ đây mẹ đang làm gì? Chắc là mẹ đang ngồi ăn một mình bên chiếc bàn tròn có ba cái ghế. Nghĩa nhớ cả cách ăn của mẹ, bao giờ cũng thong thả, như vừa ăn vừa suy ngẫm điều gì chứ không cười nói luôn miệng như người đàn bà đang ngồi trước mặt. Và trong khoảnh khắc, gương mặt mẹ trước hôm Nghĩa đi hiện lên rất rõ. Đôi mắt mẹ buồn và những giọt nước mắt lăn dài trên nước da trắng xanh xao.

Khi ly hôn, bố mẹ phải ra tòa đến ba lần. Lần nào, bố cũng đem Nghĩa đi theo. Bố bảo: “Con cần có mặt ở tòa rồi lớn lên con sẽ hiểu”. Trước tòa, lần nào bố nói cũng ôn tồn, hình như bố nói đâu ra đấy. Còn mẹ, nói rất nhỏ và cứ ngập ngừng, có lúc nghẹn lại không nói được.

Theo những gì Nghĩa hiểu thì hình như bố mẹ căng thẳng nhất là chuyện ngoại tình. Mẹ nói không thể chấp nhận được người chồng như bố, vì mẹ có bằng chứng là những bức ảnh do thám tử tư chụp được mấy lần bố cùng người khác đi vào nhà nghỉ.

Bố cũng đưa ra bằng chứng là những tin nhắn và email chứng tỏ mẹ có người đàn ông khác và những lần bố bắt được quả tang nhưng vì bất ngờ nên không chụp được ảnh. Mẹ nói là bố bịa đặt một cách trắng trơn.

Nghĩa nhớ rõ phiên tòa thứ hai, trong khi Nghĩa đang gục xuống đau đớn vì biết rằng tòa không thể hòa giải được nữa rồi và tia hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt thì cậu bỗng giật nảy mình vì không biết bố vừa nói câu gì mà mẹ chồm người lên, quát đến lạc cả giọng vì quá uất ức: “Bịa đặt khốn nạn thế à?”.

Nói xong, mẹ như một người điên, cúi xuống giật vội chiếc giày cao gót ở chân ra, dang tay đập thẳng vào đầu bố. Vị quan tòa cũng sững người vì bất ngờ. Bố đứng im không nhúc nhích. Chiếc giày đập mạnh vào một bên má bố. Nghĩa thấy rất rõ hai bàn tay bố đưa lên bưng mặt. Một giọt máu đỏ rơi xuống vạt áo sơ-mi. Khi người ta xô đến chỗ mẹ thì mẹ đã lả người ra như ngất xỉu, có lẽ vì quá căm tức câu nói của bố.

           Tối hôm đó, bố dẫn Nghĩa ra công viên gần nhà. Hai bố con ngồi trên ghế đá. Bố nói rất nhiều về mẹ. Nghĩa chỉ khóc. Nghĩa không nhớ bố nói những gì, chỉ biết theo lời bố kể thì mẹ là một người đàn bà tồi tệ, hơn thế nữa lại lẳng lơ, vô trách nhiệm. Bố phải ra đi làm lại cuộc đời. Bố sẽ mang Nghĩa theo và sẽ tạo cho Nghĩa một tương lai tươi sáng. Nghĩa sẽ theo nghề bố vì cậu có năng khiếu hội họa. Còn mẹ chắc chắn sẽ sống với gã kia. Một gã đàn ông mà theo bố, đủ mọi tật xấu trên đời, mặc dầu Nghĩa chưa bao giờ nhìn thấy người đó và cũng chẳng biết là có thật hay không?

Bố mẹ ly hôn con cái là người chịu nhiều thiệt thòi nhất

           Đến phiên thứ ba, trước khi tòa tuyên bố xử cho bố mẹ ly hôn, người ta hỏi Nghĩa muốn ở với ai? Nhớ lời bố dặn đi dặn lại nhiều lần, Nghĩa cúi đầu nói lí nhí: “Cháu muốn ở với … bố”. Sau câu nói ấy, mẹ nhìn cậu sững sờ. Mẹ chới với ngồi xuống ghế. Nghĩa ôm lấy mẹ mếu máo: “Con cũng muốn ở với mẹ”.

            Một năm sau, hình như tranh của bố không bán được nữa nên cô Liên bảo: “Con người như anh không thể nào hoà nhập được cái “gu” của Sài Gòn”. Những cuộc cãi vã giữa bố và cô Liên ngày càng xảy ra thường xuyên và gay gắt.

Rồi một hôm, có lẽ vào khoảng 3 giờ sáng, Nghĩa giật mình thức dậy vì những tiếng loảng xoảng rất to. Hình như bố đập vỡ mấy bức tranh treo trên tường và cuối cùng là một tiếng “bốp”. Cô Liên chỉ “ối” một tiếng, ngã vật ra sàn.

Trong tiếng khóc nức nở của người đàn bà, không hiểu sao Nghĩa lại nghe thấy hai từ giống hệt như của mẹ hôm ở tòa án: “Khốn nạn”. Và ngay trong đêm đó, cô đùng đùng nhét bừa tất cả quần áo, tư trang vào chiếc va-ly to tướng, lặng lẽ ra đi, không nói với Nghĩa một lời nào.

Từ hôm đó bố trở thành kẻ nát rượu. Bạn bè của bố toàn những người có thể ngồi “nhậu” đến mấy tiếng đồng hồ cười nói oang oang, Nghĩa không thể nào học hành gì được. Những lúc ấy hình ảnh mẹ lại hiện ra. Càng lớn lên, Nghĩa càng thương mẹ. Nghĩa chỉ dám gọi điện cho mẹ những khi bố vắng nhà. Nghe cậu nói mẹ chỉ khóc. Mẹ bảo con hãy trở về đây với mẹ, lúc nào mẹ cũng nhớ con và Nghĩa cũng khóc. Nhưng khi cậu nói muốn ra Hà Nội với mẹ, bố lại quát ầm lên.

Chừng một năm sau lại có một người phụ nữ khác đến ở với bố. Nhưng chỉ độ một năm cô ấy lại ra đi sau một trận cãi cọ, bát đĩa vỡ loảng xoảng. Cho đến một hôm điện thoại réo, bố nhấc máy lên nghe. Nghe bố nói, Nghĩa biết là mẹ gọi vào. Chắc hẳn mẹ xin được đón Nghĩa ra Hà Nội sống với mẹ? Hình như Nghĩa càng lớn lên càng trở thành vật cản khi bố muốn sống với người khác. Sau mấy lần nói chuyện, bố hỏi Nghĩa có muốn về Hà Nội với mẹ không? Nghĩa rơi nước mắt khẽ gật đầu.

Sau gần ba năm, hôm nay Nghĩa lại ngồi trên máy bay trở về với mẹ. Đón con ở sân bay, mẹ nhào đến ôm choàng lấy Nghĩa, mẹ kêu lên: “Con mẹ lớn quá !”. Hai mẹ con cùng khóc không nói được câu nào. Đến bây giờ Nghĩa mới hiểu ra trên thế gian này không có nơi đâu ấm áp và bình yên hơn lòng mẹ.

Trịnh Trung Hòa (Wikilady tổng hợp)

Bạn có thể quan tâm