Mẹ anh dọa nếu nhà tôi không cho vay tiền thì sẽ không cưới xin gì hết

Khánh đăng lúc: 22:26 16/08/2019
Kính thưa các anh chị! Mấy hôm nay, câu chuyện về một nam ca sĩ nổi tiếng lên mạng “tố” mẹ ruột lợi dụng danh tiếng của con để vay tiền khắp nơi khiến tôi cứ suy nghĩ mãi.

Có lẽ, tôi cũng hiểu được một phần nào đó cảm giác đớn đau mà anh ấy đang phải gánh chịu. Nam ca sĩ ấy vì bất đắc dĩ mới phải làm chuyện mà nhiều người cho là bất hiếu.

Anh chị thân, tôi hiện giờ cũng đang rất bế tắc và có cảm giác mình bị đẩy vào chân tường mà không tìm được lối ra. Và người khiến tôi sống dở chết dở như hiện nay là mẹ chồng tương lai của mình.

Thật xót xa, bà cũng là “con nghiện” cờ bạc giống như mẹ nam ca sĩ kia. Mấy hôm nay, đầu óc tôi như muốn nổ tung khi nghĩ về những rắc rối mà mình đang gặp phải. Và vì tìm mãi không được lối ra, nên tôi viết thư này, rất mong nhận được lời khuyên từ các anh chị.

Tôi năm nay 28 tuổi, là một cô gái tỉnh lẻ ra Hà Nội lập nghiệp. Tôi và anh quen nhau qua công việc. Yêu nhau được khoảng 6 tháng, chúng tôi dọn về ở cùng nhau.

Gần 1 năm sống thử cũng đủ để tôi nhận thấy, anh chính là bến đỗ tốt nhất của đời mình. Anh chín chắn, biết quan tâm, san sẻ mọi việc và thực sự yêu tôi. Đầu năm vừa rồi, anh đưa tôi về ra mắt gia đình.

Về nhà, mẹ anh rất niềm nở, thoải mái. Bà còn làm rất nhiều món ngon thết đãi tôi. Thấy mẹ anh vui vẻ, tôi mừng thầm trong bụng, nghĩ mình thật may mắn khi có người mẹ chồng dễ tính.

Thế nhưng, trong lần đầu ra mắt, một người họ hàng đến chơi đã kéo tôi vào một góc thì thầm to nhỏ: “Bác nói thật, thằng Minh nó đẹp trai, tốt bụng, công việc ổn định, thu nhập khá nói chung là rất tương xứng với cháu. Bác nhìn người chuẩn lắm, bác biết cháu là người biết vun vén, lo cho gia đình lại xinh đẹp, nết na.

Thằng Minh lấy được cháu đúng là phúc lớn nhà nó. Nhưng bác nói trước để cháu biết, mẹ chồng cháu tuy tính tình không chê vào đâu được nhưng có máu lô đề, cờ bạc. Bác chỉ sợ sau này về làm dâu, cháu khổ với bà ấy về vấn đề tiền nong. Suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định nhé”.

Nghe bác ấy nói, tôi chỉ nghĩ đơn giản, có khi nào người họ hàng này vì ghét em dâu nên nói xấu bà. Hơn nữa, có mẹ chồng tôi như vậy thật thì cũng chẳng sao, vì người tôi lấy là chồng tôi chứ đâu phải mẹ chồng. Cốt chồng tôi chu toàn với vợ con là được, mẹ chồng lô đề cờ bạc cũng chẳng liên quan.

Dù nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn hỏi anh về chuyện của mẹ. Anh cũng không giấu giếm gì. Đến giờ tôi vẫn nhớ những lời tâm sự khô khan của anh về bà, nhưng tôi biết nó ẩn chứa những nỗi cay đắng, tủi hờn.

Anh nói, mẹ nghiện lô đề, cờ bạc từ lâu. Bà chẳng chịu làm ăn, chăm lo cho gia đình. Có bao nhiêu tiền, bà đều đổ vào thú vui vô bổ ấy. Đã nhiều lần bố anh phải cắm sổ đỏ, bán xe, rồi đến bán nhà để trả nợ cho mẹ nhưng đâu vẫn vào đó.

Đến khi chẳng còn gì trong tay, bố đành viết đơn ly hôn và một mình nuôi hai anh em. Nhưng thật không may, ông đã mất trong một tai nạn giao thông. Sau đó, hai anh em lại về sống với người mẹ suốt ngày chỉ lô đề, cờ bạc.

Người yêu tôi và em gái anh đã phải tự lập rất sớm để lo cho bản thân. Tôi nghĩ một chàng trai còn trẻ mà chịu khó vất vả như vậy thì rất đáng quý nên càng yêu anh hơn. Anh làm lương cũng tạm, tháng nào cũng dành ra một phần để đưa cho mẹ tiêu nhưng dường như mẹ anh vẫn chê ít.

Thi thoảng đến nhà chơi, mẹ anh lại nói bóng gió với tôi để xin tiền. Những lúc như vậy, tôi vẫn khéo léo đưa cho bà một chút gọi là để mẹ mua thuốc tẩm bổ. Thế nhưng tần suất bà hỏi xin ngày càng nhiều hơn, tôi đưa ít thì bà nhăn mặt, nói những lời rất khó chịu.

Thậm chí, có lần giữa đêm bà tìm đến chỗ chúng tôi, đập cửa rồi vồ vập nói mẹ có việc gấp, cho mẹ vay mấy triệu. Khi anh hỏi lý do lấy tiền thì mẹ nói vòng vo mãi. Cuối cùng, khi mẹ bắt đầu tỏ ý trách móc thì tôi cũng đành để anh đưa tiền cho mẹ.

Sau đó đôi tháng, mẹ anh ít khi hỏi xin tiền chúng tôi. Tôi cũng hi vọng bà sẽ thay đổi. Đúng lúc này, tôi biết mình mang thai. Anh về thưa chuyện với mẹ. Và bà đã đến bàn bạc với bố mẹ tôi để tổ chức đám cưới. Bố mẹ tôi dù thấy hoàn cảnh gia đình anh khó khăn nhưng vẫn ủng hộ con gái vì thấy chàng rể tương lai được người, được nết.

Thế nhưng, cuối tuần trước, mẹ anh lại nợ nần bên ngoài không trả được, người ta đến tận nhà đòi tiền. Hôm đó, bà gọi điện cho chúng tôi nói có việc gấp về nhà ngay. Chúng tôi vội vã về ngay trong đêm, cảnh tượng thật hãi hùng.

Người ta đến đòi nợ chật kín nhà. Một người đàn ông còn đang quát tháo yêu cầu bà trả tiền cho họ, trong khi bà đang ngồi rúm ró trên ghế. Người yêu tôi xông vào hỏi mẹ thiếu nợ bao nhiêu, chẳng chờ bà đáp, người đàn ông đó nói luôn rằng 600 triệu đồng.

Tôi và anh như chết đứng khi nghe con số khủng khiếp đó. Anh chạy lại, lay người bà nói: “Mẹ đã hứa thay đổi mà, sao lại làm vậy? Mẹ không thương chúng con sao?”.

Mẹ anh khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống chân chúng tôi cầu xin: “Các con trả nợ giúp mẹ với. Mẹ hứa, từ nay mẹ chừa không chơi nữa”. Hôm đó, anh bảo mọi người về cho anh thu xếp thêm thời gian để trả. Và mãi đến gần sáng, nhóm người lạ mặt kia mới về nhà hết.

Nhìn cảnh tượng lúc đó, thật sự tôi sợ hãi và chán nản vô cùng. Tôi định nói với anh rằng, nếu cứ tiếp tục giúp mẹ thì chắc chắn sẽ chỉ “tiếp tay cho giặc”. Bà sẽ không bao giờ thay đổi. Hãy để mẹ, ít nhất một lần nếm trải cái giá của việc làm của mình. Nhưng nhìn anh đau đớn, tôi lại không dám mở lời.

Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, hai hôm sau, khi tôi chưa kịp hoàn hồn thì bỗng nhận được cuộc gọi từ mẹ tôi. Bà hỏi cặn kẽ về chuyện gia đình anh.

Trong khi tôi lúng túng chưa biết nói sao thì mẹ bảo, mẹ anh vừa gọi điện hỏi vay 400 triệu đồng. Nhưng giọng điệu bà tỏ ra rất uy hiếp. Rằng, nếu bố mẹ tôi không cho vay tiền, bà sẽ không cho chúng tôi đăng ký kết hôn. Thậm chí, nếu cứ quyết đến với nhau, bà sẽ tìm mọi cách để khiến tôi phải đau khổ.

Nghe mẹ nói mà tôi choáng váng. Đến nước này, tôi đành kể rõ sự tình nhà anh cho mẹ biết. Mẹ tôi bảo: “Con phải suy nghĩ thật kỹ về việc có tiếp tục với Minh không. Người nghiện cờ bạc rất khó dứt bỏ. Nếu con về làm dâu nhà đó, suốt đời sẽ phải đi trả nợ cho họ thôi”.

Tôi thấy mẹ nói đúng, đến giờ chưa làm dâu mà tôi đã phải gánh không ít nợ cho mẹ anh rồi, nếu lấy về thì không biết thế nào. Thế nhưng, tôi không thể bỏ Minh. Tôi yêu anh và quan trọng hơn, giọt máu của anh đang ngày một lớn hơn trong người tôi.

Anh chị thân, tôi bế tắc và đau khổ quá. Có cách nào để mẹ chồng tương lai của tôi thay đổi không? Xin hãy cho tôi một lời khuyên.

Minh Nguyệt (Quảng Ninh)

Nhà văn Đỗ Bích Thúy:

Đừng khiến bà “hư” bằng việc tiếp tục chi trả!

Minh Nguyệt thân mến!

Có lẽ câu chuyện của bạn là một trong những tình huống mà tôi cảm thấy mình gặp khó khăn nhất ở vai trò tư vấn. Tôi đã chứng kiến rất nhiều những gia đình tan cửa nát nhà, gia đình li tán, con cái bơ vơ khổ sở chỉ vì bố hoặc mẹ có máu đỏ đen. Và với số đông những người ham mê cờ bạc, thú vui duy nhất, mục đích sống duy nhất, niềm hi vọng duy nhất chỉ có cờ bạc mà thôi. Càng thua càng cố để gỡ.

Nhưng tôi còn nghe nói, đáng sợ nhất là cờ bạc mang đến cho họ hưng phấn, giống hệt như ma túy mang đến hưng phấn cho người nghiện vậy. Sự hưng phấn khi chơi bạc, được bạc, không phải do số tiền mà họ nhận về đâu, mà là cảm giác chiến thắng cơ. Và vì say, vì nghiện, vì thèm khát sự hưng phấn ấy mà họ bất chấp tất cả, miễn sao không phải từ bỏ. Và tỉ lệ số người bỏ được cờ bạc, tu tỉnh làm ăn, suy nghĩ cho gia đình con cái thực sự rất hiếm.

Bạn thực sự đang rất khó xử, tiến cũng khó mà lui càng khó. Nhưng tôi nghĩ, bạn đã có quyết định rồi. Chỉ là bạn cần thêm sự ủng hộ để quyết định ấy có thêm sức nặng mà thôi.

Người yêu của bạn, giờ gọi là chồng cũng được, cho dù hai bạn chưa đăng kí, là người rất xứng đáng với bạn, người mà bạn thật sự yêu thương. Chưa kể hai bạn còn sắp làm bố làm mẹ nữa, đấy là niềm hạnh phúc mà hàng triệu người mơ ước dù nó thật giản dị. Hai bạn cũng có công việc ổn định, có thể tự thu xếp được cuộc sống riêng. Chỉ có điều bạn rất lúng túng trước những món nợ khổng lồ mà mẹ chồng đang chuốc về.

Tôi là người ngoài, tôi thấy thế này: Trước hết, bạn cần hết sức bình tĩnh. Đừng cuống cà kê lên. Bạn càng cuống càng không suy nghĩ được gì cho thấu đáo, rồi còn ảnh hưởng đến em bé trong bụng. Bạn cần một cuộc nói chuyện với chồng. Hai vợ chồng bạn phải có chung một phương án, một giải pháp, một quyết định, và quan trọng là chung một ý chí.

Khi hai bạn yêu thương nhau thì việc của người nọ cũng chính là việc của người kia, không thể nói là không liên quan được. Chồng bạn là một người con có hiếu, thương mẹ, nhưng cũng giống anh ca sĩ kia, cứ è cổ ra làm lụng trả nợ cho mẹ. Cái cách báo hiếu ấy không giúp cho mẹ anh tiến bộ lên mà càng đẩy mẹ anh lún sâu vào con đường cờ bạc ấy.

Khi nào anh còn trả tiền cho bà thì bà sẽ còn tiếp tục cờ bạc. Các con bạc chỉ dừng lại khi nào họ không còn một xu nào trong túi, không còn bất kì một cơ hội nào để trả nợ. Tôi nghĩ rằng các chủ nợ, sở dĩ cho bà vay nợ vì nhìn thấy con trai bà có điều kiện trả cho bà, chứ người ta sẽ không bao giờ cho một người hoàn toàn không có khả năng  chi trả vay tiền đâu. Họ làm ăn mà, họ phải nắm đằng chuôi chứ.

Việc đầu tiên bây giờ là vợ chồng bạn cần dừng lại việc chi trả, và có lẽ, phải học anh ca sĩ kia. Tuyên bố trước đám cho vay nặng lãi là chúng tôi không có khả năng chi trả cũng như chúng tôi không có trách nhiệm trả, vì chúng tôi không vay của mọi người.

Khi một người mẹ đã mất hết tình cảm, trách nhiệm, mang cả hạnh phúc của con, sự an toàn của cháu nội ra đe dọa, uy hiếp, miễn để có tiền chơi bạc tiếp, thì người mẹ ấy không còn xứng đáng làm mẹ nữa. Tôi nghĩ như vậy. Con cái do cha mẹ sinh ra, nuôi nấng, nhưng không có nghĩa con cái là một loại tài sản thuộc quyền sở hữu của cha mẹ và cha mẹ muốn làm gì với chúng thì làm.

Cuối cùng, khi không thể khuyên nhủ, không thể can ngăn, không thể chi trả, thì phải nhờ đến pháp luật. Mẹ là mẹ thật, nhưng cũng là một công dân, và bà phải chịu trách nhiệm về chính bản thân mình trước luật pháp. Bà vi phạm pháp luật thì phải để pháp luật giải quyết. Ngay cả những người cho bà vay tiền, nếu là vay nặng lãi, cũng là đang vi phạm pháp luật. Pháp luật có quy định rất rõ ràng về hoạt động tín dụng.

Tất cả những điều này, bạn cần phải có sự thống nhất với chồng. Bạn phải luôn ở bên chồng, phải là điểm tựa tinh thần cho anh ấy, là ngọn đèn cho anh ấy. Yêu thương cần cả trái tim và bộ óc, yêu thương mà mù quáng, không cần biết đúng sai thì hậu quả sẽ khôn lường.

Tôi tin rằng hai bạn sẽ tìm ra cách để giải quyết sự việc này. Hãy luôn luôn nắm chặt tay nhau bạn nhé. Chúc hai bạn sớm tìm được giải pháp, chúc bạn mạnh khỏe, mẹ tròn con vuông. 

WikiLady – Người giữ lửa

Bạn có thể quan tâm