Người đàn ông bản lĩnh và tình yêu thật sự của kẻ thứ ba

Khánh đăng lúc: 23:45 15/08/2019
Hai người ăn hết 208.000 đồng. Đó là lần thứ 3 Cường và Huyền đi ăn với nhau. Sau khi trả tiền ăn cho nhà hàng, Cường đưa cho Huyền 1 triệu đồng và nói: “Em ra chỗ bà bán vé số đang ngồi ở vỉa hè kia và mua cho anh 1 vé lô tô 2 số”.

“Anh mà cũng chơi lô đề ư?”. “Mình mua vé của Nhà nước mà. Sổ số ích nước lợi nhà. Nếu trượt thì ích nước, còn nếu trúng thì lợi nhà, trúng là của trời cho, không trúng là trò chơi. Em đi ra mua ngay kẻo hết giờ. Nhớ là mua số 08”. Huyền đi mua lô tô theo lời Cường nói và cầm vé vào.“Em giữ hộ anh. Những thứ linh tinh này nếu anh giữ là mất ngay. Hôm nay em đi làm bằng phương tiện gì?”. “Hôm nay em đi taxi. Xe máy của em đang sửa ở tiệm”.

“Em chơi sang hơn cả Tây. Tây ba lô sang đây toàn đi bộ hoặc khá hơn là đi xe đạp”. “Em chỉ nhỡ một hôm thôi. Tiền đâu mà dám chơi sang hả anh!”. “Hôm nay anh sẽ đưa em về. Đã chơi sang thì sang luôn một thể”.

Căn phòng Huyền thuê trọ rộng khoảng 14m², tường xây gạch chỉ, mái lợp mái tôn, không có trần. Một dãy nhà phòng trọ 5 buồng mà chỉ có một phòng tắm và một nhà vệ sinh.

“Em không thể ở tạm bợ thế này được. Phải ăn ở cho đàng hoàng thì mới làm ra tiền. Nếu ốm thì tất cả tiền chạy vào túi bác sĩ hết”. “Em cũng ăn ở đàng hoàng, chỉ tội là không có tiền”. “Biết đâu đấy. Trời cho là có”.

Huyền cười: “Nước chảy chỗ trũng. Lộc trời chỉ đến với những người giàu như anh thôi. Còn người nghèo như em thì không dám mơ đến lộc trời”.

Nghề tiếp thị thuốc lá chỉ làm việc từ 11 giờ trưa đến tối, vì buổi sáng các nhà hàng chưa mở cửa. Vì thế mà Huyền hay ngủ muộn. Sáng nay, khi Cường gọi điện thì Huyền đang nằm trên giường.

“Giọng ngái ngủ thế? Em chưa dậy à?”. “Hôm nào em cũng chào buổi sáng rất muộn. Vì buổi sáng có phải làm gì đâu”. “Trưa đi làm, em tạt qua bà bán vé số so xem mình có trúng thưởng không nhé”. “Bố em nói rằng, đặt một cái chai giữa sân, nếu cò bay qua, tước 1 bãi mà lọt vào cổ chai thì sẽ trúng thưởng xổ số. Xác suất ít lắm, anh ạ!”. “Ai chả biết thế. Nhưng trưa đi làm, em cứ so thử xem”.

Và trưa hôm đó, việc đầu tiên là Huyền đến gặp bà bán vé số hôm qua: “Cháu trúng hay trượt hả bác?”. “Cô trúng to đấy. Nhưng phải chờ người ta mang tiền đến, tôi mới trả thưởng cho cô được, vì những 70 triệu đồng cơ”.

Nghe vậy, Huyền sung sướng quá gọi ngay cho Cường: “Anh ơi, trúng rồi. Số anh son thế”. “Em đã lĩnh tiền chưa?”. “Bà bán vé số không đủ tiền. Phải chờ người ta mang tiền đến”.

Mấy cô trong tổ tiếp thị khi biết chuyện này đều đã chúc mừng Huyền. “Thế là hôm nay cậu có lộc. Ít nhất cậu cũng được anh ấy cho dăm triệu đồng. Trúng thưởng những 70 triệu cơ mà”. Huyền cũng nghĩ như vậy, chắc hôm nay cô sẽ có lộc.

Buổi trưa Huyền gọi Cường: “Anh đến nhà hàng ăn trưa nhé. Em lĩnh tiền rồi. Em không dám giữ tiền của anh lâu quá”. Trưa hôm đó, Cường đến ngay. “Hôm nay phải ăn mừng. Em thích ăn gì thì gọi đi”.

Trong khi chờ món ăn, Huyền trao bọc tiền cho Cường. “Em cứ giữ lấy. Anh cho em số tiền đó. Ngày mai hoặc ngày kia em tìm thuê 1 căn hộ để ở. Chỉ khoảng 3-4 triệu đồng/tháng là em đã có thể thuê được 1 căn hộ khép kín rồi”.

Huyền đỏ bừng mặt: “Em không thể lấy cả số tiền này được. Đây là lộc của anh. Anh có thể san lộc cho em nhưng ít thôi, cho hết đi là mất lộc”.

“Em cứ cầm hết đi. Lộc của anh luôn nhiều hơn của em. Nhưng em phải nghĩ ngay đến chuyện đổi chỗ ở. Thuê được nhà thì gọi cho anh. Căn hộ cho thuê muốn ở được cũng cần phải đầu tư thêm, lắp điều hòa 2 chiều, bình nóng lạnh, bếp từ và có thể phải sơn bả lại tường. Những việc này em không thạo. Anh sẽ lo tất cả cho em”.

Những lời Cường nói đối với Huyền như chuyện trong mơ. Nhưng đây là giấc mơ có thật. Sau khi cô thuê được 1 căn hộ, Cường đã lo giúp cô toàn bộ thiết bị nội thất. Ngoài điều hòa 2 chiều, bình nóng lạnh, bếp từ, Cường còn mua cho Huyền tủ tường, giường nệm mới tinh, bàn phấn và bàn vi tính cùng 1 chiếc ti vi đời mới.

Căn hộ của cô sáng bừng. Cô dang tay ôm Cường rất chặt và thì thầm: “Anh thật tuyệt vời. Tối nay anh ở lại đây với em nhé”. Và hôm đó, mãi khuya Cường mới về nhà. Anh nói dối vợ là bận tiếp khách.

Phụ nữ đánh hơi thấy mùi lạ rất giỏi. Cường biết như vậy nên khi về nhà là anh đi tắm ngay rồi mới lên giường ngủ. Nhờ khéo “chùi mép” nên Cường ăn vụng mà vợ không biết. Mỗi tuần anh lại đi “tiếp khách” 1-2 lần. Tình cảm 2 người ngày càng gắn bó. Huyền sống với Cường như 1 người vợ.

“Em không muốn xa anh. Làm vợ bé của anh, em cũng thấy hạnh phúc”. “Em không được nghĩ như thế. Nhất định em phải lấy chồng, chúng ta không thể sống như thế này mãi được”.

“Lấy chồng có quan trọng gì đâu. Cưới 1 thằng vô công rồi nghề, bám váy vợ thì làm sao có hạnh phúc. Nhưng sống với anh em thấy rất hạnh phúc. Em yêu anh và em nghĩ là anh cũng yêu em. Đúng không?”.

Những lời của Huyền khiến Cường hơi bất ngờ. Anh cứ nghĩ rằng cô gái này lợi dụng nhan sắc để tiếp cận anh và dựa dẫm. Nếu như thế thì sau khi đạt được mục đích, cô ta sẽ tìm mọi cách để xa anh càng sớm càng tốt. Nhưng Huyền lại không muốn xa anh, nghĩa là cô yêu anh thật sự.

Anh nói với Huyền: “Đúng là anh đã yêu em. Nhiều khi anh thấy nhớ em và muốn chạy đến với em ngay. Nhưng anh không được phép lạm dụng tình cảm của em.

Anh đã có vợ con đàng hoàng rồi. Vợ anh rất tốt và con anh rất ngoan. Còn em thì còn trẻ và nhất định phải có chồng, có con. Nếu anh cố níu giữ em là anh có tội. Thương nhau như thế bằng mười phụ nhau”.

Huyền ôm hôn Cường và thì thầm: “Anh là người đàn ông cao thượng. Làm thân con gái, gặp được người đàn ông cao thượng là hiếm lắm. Vì thế em không muốn mất anh. Còn chuyện chồng con thì anh đã là chồng của em rồi. Anh chỉ cần cho em 1 đứa con nữa là đủ. Từ lần gặp nhau sau này, em sẽ không dùng biện pháp tránh thai nữa. Em muốn xin anh một đứa con”.

Câu chuyện tối hôm đó đã khiến Cường phải suy nghĩ rất nhiều. Trong cơn ác mộng, anh đã được người ta rót cho 1 bát thuốc độc rất ngọt ngào. Huyền cũng rất ngọt ngào. Nhưng sự ngọt ngào của người đẹp có thể làm tan vỡ gia đình anh.

Vợ anh không có lỗi gì cả. Con anh rất ngoan. Anh phải có bổn phận thương yêu, chăm sóc vợ con và không được phản bội. Đàn ông tham sắc. Và tính tham này có thể khiến người đàn ông bị sa vào vũng bùn son phấn.

Cường đang ở trong tình thế rất khó vượt qua. Trong mơ anh đã uống thuốc độc vì lão già nói hay quá. Huyền cũng nói với anh những lời rất hay. Nhưng Cường là người biết tự chủ và đầy bản lĩnh.

Lần gặp sau đó, Cường nói với Huyền: “Em phải áp dụng biện pháp tránh thai. Nếu không chúng ta sẽ chia tay nhau mãi mãi và không bao giờ gặp nhau nữa. Chúng ta không thể có con với nhau được.

Nếu em có con với anh thì mãi mãi em sẽ là vợ hờ của anh. Một người con gái xinh đẹp như em không thể làm vợ hờ của ai cả. Có lẽ thời gian qua anh đã giúp đỡ được em đôi chút và vì thế mà em muốn trả ơn anh. Nhưng không thể trả ơn bằng tình yêu.

Mấy đồng bạc có là gì đâu mà anh có thể chiếm đoạt cả cuộc đời em. Nhất định chúng ta phải xa nhau. Không phải là đoạn tuyệt hoàn toàn mối quan hệ này. Anh vẫn sẽ quan tâm đến em, giúp đỡ em những khi em khó khăn, nhưng sẽ là một mối quan hệ khác.

Em cứ coi như mình đã có thêm một người anh trai. Và anh coi em như một đứa em gái. Mối quan hệ của chúng ta từ trước đến giờ coi như một sự lẫm lỡ. Em thì cả tin và bồng bột. Còn anh thì tham lam. Khắc phục sự lầm lỡ lúc này vẫn chưa muộn”.

Huyền khẽ thở dài. “Anh là người đàn ông đầy bản lĩnh. Và vợ anh quả thật rất may mắn!”.

Khánh Hoàng

Bạn có thể quan tâm