Tôi đã ly hôn chồng mà không cần phải ra tòa

Khánh đăng lúc: 11:21 15/08/2019
Tôi đã từng nhiều lần nói với anh rằng, “nếu anh không còn yêu em, mà đã dành tình cảm cho người khác, thì anh chỉ cần nói với em một câu và một tờ giấy A4 là xong. Đừng nên lừa dối nhau làm gì!”.

Với tôi, một trong những điều quan trọng nhất để duy trì hạnh phúc gia đình chính là sự chung thủy của bạn đời. Tôi không thế chấp nhận được sự phản bội trong hôn nhân.

Vợ chồng tôi lấy nhau được 10 năm, 7 tháng, 9 ngày và có hai đứa con ngoan ngoãn, học giỏi. Gia đình tôi là niềm mơ ước của không ít người. Chồng tôi tuy ngoại hình có vẻ cục cằn nhưng lại rất tâm lý, chiều vợ, thương con.

Sau giờ làm việc ở cơ quan, không như những người đàn ông khác, anh thường về san sẻ việc nhà cùng tôi. Tôi đã rất mãn nguyện với cuộc hôn nhân này, và từng nghĩ rằng, mình là người may mắn khi lấy được anh.

Vậy mà bấy nhiêu hạnh phúc có được, bỗng chốc đều tan biến, nhanh đến nỗi, đến nay tôi vẫn không tin đó là sự thật. Đó là vào một buổi tối, hôm đó, chồng tôi đi làm về với tâm trạng ủ dột, phiền não. Anh không loanh quanh giúp tôi việc bếp núc như mọi khi, mà vào thẳng phòng ngủ rồi ngồi ngẩn ngơ ở giường.

Tôi hỏi anh có bị đau hay khó chịu ở đâu không, anh lắc đầu rồi uể oải bước vào phòng tắm. Suốt bữa cơm tối, anh ra vẻ suy nghĩ điều gì đó rất lung, đến nỗi hai đứa con hỏi bố câu gì, anh cũng chẳng để tâm.

Sau khi dọn dẹp xong việc nhà, tôi vào phòng ngủ hỏi anh xem có chuyện gì. Anh bảo, hãy đợi các con đi ngủ, anh sẽ kể hết mọi chuyện cho tôi nghe. Câu nói của anh khiến tôi phập phồng bất an.

Rồi khi hai con đã yên giấc, anh đóng cửa phòng ngủ và bất ngờ quỳ gối nói lời xin lỗi. Tôi hốt hoảng không hiểu chuyện gì thì anh nói, anh đã phản bội tôi gần 1 năm qua. Nghe những lời nói đó, tôi gần như chết.

Phản bội ư? Người đàn ông tôi tin tưởng hết mực, người đàn ông mà tôi thường lấy ra để làm gương cho các con, thậm chí là cho hai đứa em trai của tôi lại nói ra những lời không thể chấp nhận được như vậy? Tôi ngồi thụp xuống giường và anh bắt đầu kể.

Đó là một cô bạn gái học cùng cấp hai. Chồng cô ấy qua đời cách đây hai năm. Biết hoàn cảnh của bạn, anh nhiều lần an ủi, động viên bạn qua Facebook. Rồi từ sự thương cảm của chồng tôi đối với một phụ nữ mới hơn 30 tuổi mà đã phải một mình nuôi con, họ đến với nhau. Mối quan hệ ấy kéo dài suốt gần 1 năm trời, mà tôi không hề hay biết.

Sau này, vì thấy có lỗi với tôi mà nhiều lần anh đã đề nghị chấm dứt mối quan hệ với cô ta, nhưng oái ăm ở chỗ, người phụ nữ ấy nhất định níu kéo. Cô ấy gây sức ép với chồng tôi, cô ấy dọa tự tử nếu chồng tôi không tiếp tục mối quan hệ bất chính này.

Rồi không biết bằng cách nào đó, cô ấy lấy được số điện thoại của tôi và nói sẽ gọi để nói hết mọi chuyện với tôi. Cô ấy khiến chồng tôi sợ hãi và mệt mỏi. Và vì để ngăn mọi chuyện tệ hơn, hơn nữa, anh ấy không muốn tôi biết chuyện chồng mình ngoại tình từ một người khác, anh đã chủ động thú nhận.

Anh ấy nói, anh đã mềm lòng, đã sa ngã, đã không vượt qua được cám dỗ. Anh xin tôi tha thứ, xin tôi cho anh một cơ hội làm lại và để các con có một mái ấm gia đình.

Nghe anh nói xong, lúc đó, tôi vẫn còn rất bình tĩnh bảo anh đi ngủ sớm, có gì ngày mai nói chuyện. Nhưng khi vào phòng vệ sinh, tôi đã khóc như mưa, khóc vì nỗi đau bị phản bội, khóc vì chuyện này đến với tôi quá bất ngờ, vì quá sốc.

Tôi đã nức nở cả đêm hôm đó và đến buổi sáng ngày hôm sau. Rồi lòng tôi bỗng như lạnh băng, tôi làm việc nhà như một cái máy. Trước mặt con cái, bố mẹ chồng, tôi vẫn cười nói, vui vẻ như chưa hề bị ai đó đâm vào tim.

Nhưng với chồng, đến ngồi cùng mâm cơm, ngủ cùng giường, tôi cũng không muốn nhìn mặt anh, tôi không nói với anh câu nào.

Đã ba tháng nay, một chu kỳ khép kín mà tôi tạo ra: Đi làm – về nhà – ăn tối – rửa bát – tắm gội – chơi với con – xem phim và đi ngủ. Còn chuyện chăn gối, tôi còn nhớ, mấy ngày đầu tiên sau khi thú nhận mọi chuyện, anh ấy cầm tay, cố gắng ôm tôi. Tôi hất tay chồng ra nhưng anh vờ như không hiểu.

Anh cho rằng, tôi chỉ đang giận dỗi, rằng vợ chỉ là cần thêm chút thời gian để vượt qua chuyện này. Không còn cách nào khác, tôi đành đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh, khóa cửa và ngồi trong đó để thể hiện sự cự tuyệt của mình.

Từ sau hôm đó, anh ấy không còn dám đến gần tôi nữa. Tôi cũng không ngờ lòng mình lại nguội lạnh nhanh như thế. Có lẽ tôi là kẻ tuyệt tình và máu lạnh hơn bất cứ ai. Tôi đã đơn phương chia tay anh ấy trong im lặng và hòa bình. Tôi đã ly hôn chồng mà không cần phải ra tòa.

Chị Thanh Tâm ơi, tôi làm vậy có đúng không? Tôi vừa muốn chấm dứt tất cả, vừa thấy tiếc nuối điều gì đó rất xa xôi. Tôi thấy rất mệt mỏi mà không biết phải làm gì bây giờ!?

 Nguyễn Hoàng Thanh (Hậu Giang)

Độc giả trả lời:

Hoàng Thanh thân, tôi rất đồng ý với bạn rằng, hạnh phúc gia đình chỉ có được khi nó được duy trì bằng sự chung thủy của bạn đời. Bởi chẳng có gia đình nào yên ấm khi một trong hai người đã thay lòng đổi dạ. Bạn đã và đang rất khổ tâm, thất vọng khi người chồng mà bạn hết mực yêu thương, tin tưởng vì một chút thương cảm với phụ nữ khác mà phản bội vợ.

Bát nước hắt đi không lấy lại được, phản bội vợ/chồng thì cũng giống thế thôi. Nhưng Hoàng Thanh thân, bạn cũng nên suy xét sâu xa một chút, bởi cùng tùy trường hợp mà có thể “giơ cao đánh khẽ” và tha thứ cho kẻ “tội đồ”.

Trong câu chuyện của vợ chồng bạn, tôi nhận thấy rằng, từ đầu tới cuối, chồng chị bị cô bạn gái kia “dẫn dắt” tất cả. Không biết bạn đã nghe được câu: “Không có người đàn ông trăng hoa, chỉ có người đàn ông giỏi kiềm chế” chưa? Một khi đàn bà giăng bẫy, cố tình mồi chài thì rất khó người đàn ông nào thoát được.

Tôi thấy, chồng bạn từ việc đồng cảm, thương hại và đến với cô ta chỉ là bản năng của phái mạnh. Anh ấy muốn được thể hiện và bảo vệ người yếu đuối. Và khi “cá” đã “dâng tận miệng” thì chẳng có chú “mèo” lại chê cả.

Vấn đề ở chỗ, sau cơn say nắng, chồng chị đã nhận ra lỗi của mình, anh ấy lo sợ mất chị, mất gia đình và đã tự thú mọi chuyện. Ở đây, tôi đánh giá rất cao sự tự “khai báo” của chồng bạn. Bởi làm như thế khó khăn vô cùng, rất nhiều người gã đàn ông dù bị bắt tận giường nhưng họ vẫn chối bay chối biến, thậm chí đánh đập lại cả vợ con…

Quả thực chồng bạn rất đáng trách, nhưng anh ấy đã vượt qua được sự tự trọng mà cầu xin bạn, nghĩa là với anh ấy, bạn và các con quan trọng nhường nào.

Từ bỏ một mối quan hệ thì dễ, nhưng để vun đắp được nó mới khó. Phản bội rồi quay lại rồi bắt đầu lại từ đầu là cả một quá trình khó khăn, không phải cặp đôi nào cũng có thể làm được.

Điều quan trọng nhất là, sau khi phản bội và nhận ra lỗi lầm, người ta có còn thực sự muốn xây dựng lại câu chuyện tình yêu đã vỡ nát thành từng mảnh không. Vì thế, bạn hãy tỉnh táo, mang lên bàn cân về sự phản bội ấy và tình yêu gia đình để đưa ra quyết định.

Chúc bạn hạnh phúc!

Người giữ lửa

Bạn có thể quan tâm